Trang chủ » Tiểu thuyết tình yêu »

Dường Như Em Đã Yêu! -Phần 8

Dường như em đã yêu

San và Rượu Vang đi dưới mưa tầm tã. Họ đi bên nhau để không thấy đơn độc.

Chiều thứ 3, San nhắn cho anh chàng Rượu Vang dặn dò nhớ đến đúng giờ, nhớ phải đi xe máy, nhớ phải mặc quần bò áo phông thay vì bộ vest già khọm. Cô đến nơi hẹn trước 5 phút rồi một lúc sau thấy Rượu Vang đi xe ôm, ừ thì xe ôm là đi xe máy rồi và cả quần bò áo phông nữa. Trông không hề giống mấy lần San gặp trước đó.

San nhìn Rượu Vang cười ha hả, anh chàng ngó lại bộ dạng của mình như xem đang không ổn ở chỗ nào. Cô tủm tỉm:

-    Em dặn anh 3 điều, anh chỉ làm được có hai thôi.

-    Rõ ràng cả 3 điều mà.

-    Em dặn anh đi xe máy cơ mà.

-    À, anh… anh không biết đi xe máy.

San lấy tay bụm miệng cười. “Gì cơ, không biết đi xe máy á?” - câu nói của San khiến Rượu Vang đỏ mặt vì thái độ ngạc nhiên thái quá của cô. Anh phân trần không biết đi xe máy vì từ nhỏ sống ở Mỹ, chưa một lần biết đi xe máy thế nào, thêm cả tình trạng giao thông rối rắm ở Việt Nam nữa nên anh không dám thử.

-    Hôm nào đó em sẽ dạy, anh đúng là ngố!

-    Lòng tốt ấy làm anh nghi ngờ, nhóc ạ.

-    Với điều kiện gọi em là sư phụ, haha

Rượu Vang lấy tay cốc nhẹ vào đầu San tỏ vẻ mặt bất cần, rồi cả hai nhìn nhau phá lên cười. Quán bánh mì patê sốt vang nhỏ nhưng lúc nào cũng đông khách bởi chủ yếu là sinh viên nên San và Rượu Vang nói chuyện cực kỳ thoải mái, chẳng sợ làm ồn hay phiền đến ai.

Ban đầu San gọi hai suất ăn nhưng sau đó có vẻ như món này Rượu Vang cũng thích nên cả hai đồng ý gọi thêm hai suất nữa, thêm cả hai cốc sữa đậu và một đĩa khoai tây chiên to sụ. Món này Rượu Vang vừa ăn vừa gật gù khen ngon khiến San cũng cảm thấy đỡ phần nào áy náy, chỉ sợ anh không thích hay chê quán mà San chọn quá rẻ tiền và đông đúc ồn ào. Nhưng cũng may Rượu Vang là người khá dễ tính và tính cách cũng gần giống San trong khoản ăn uống.

-    Đây là món tủ của em hả?

-    Hì, món này em vẫn hay đi ăn cùng một đứa bạn thân, lúc nào đến đây cũng gọi đầy bàn như vừa bị bỏ đói mấy ngày ấy.

-    Chứ không phải là em còn thích susi nữa hả, hôm buffet ở hội thảo anh còn nhìn thấy em đem về.

-    Có, em đã từng thích ăn lắm, nhưng bây giờ thì không…

-    Sao thế?

-    Có người nói nó khó chịu và tanh kinh khủng.

San cười, nói đến đấy cô lại nghĩ đến Lâm, Lâm khác cô nhiều thứ, nhưng… cô vẫn thích anh chẳng một lý do, cô còn muốn thay đổi mình vì anh nữa. Rượu Vang không hỏi thêm mà lảng sang vài chuyện khác.

Hai người ăn hết, không bỏ lại thừa một chút nhỏ thức ăn nào. Ăn xong Rượu Vang vẫn không khỏi tấm tắc khen ngon. Anh còn hứa hẹn với San: “Lần sau chúng mình lại đến đây ăn nhé!”.

Vì không có xe máy đi nên hai người quyết định sẽ đi bộ ngắm phố phường. Thật tự nhiên và cũng không chút ngại ngần, San kể cho Rượu Vang nghe thói quen thích đi lang thang vào những lúc rảnh rỗi, thích la cà phố xá ăn uống những quán hàng rong, thích cả ngồi phệt bên lề đường nhâm nhi cốc trà đá. Và đôi lúc khi buồn chẳng ngại ngần khóc rống lên như một đứa nhỏ giữa phố đông người.

Rượu Vang kể cho cô nghe về cuộc sống của anh khi ở Mỹ. Khi 7 tuổi, bố đón hai mẹ con anh qua đó và khi chỉ còn sống với bố, không biết đã bao nhiêu lần anh lạc lõng giữa phố đông người không một tiếng nói thân thuộc. Anh cũng không nhớ bao lần phải ngủ ngoài đường dưới tuyết lạnh bởi không chịu được những mâu thuẫn của bố mẹ hằng ngày.

Giữa phố đông, có hai con người đi bên nhau, bất chợt, cô thấy một sự đồng cảm giữa Rượu Vang và cô, thêm cả sự thành thật trong đôi mắt khi anh nói và cả sự giống nhau một cách kì lạ về những suy nghĩ trong cuộc sống.

Dường như em đã yêu (p.8), Chuyện công sở, Bạn trẻ - Cuộc sống, Duong nhu em da yeu, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, chuyen tinh yeu, hanh phuc, yeu thuong, bao phu nu, bao tuoi teen

San trầm ngâm nhìn trời mưa, thỉnh thoảng những cơn mưa thế này làm cho San cảm giác khó chịu (Ảnh minh họa)

Hai người ngồi xuống bên đường, dòng người vẫn đi lại đông đúc. Rượu Vang mua soda và đưa cho San một lon mát lạnh. Vừa uống vừa nhìn phố xá và nói chuyện.

-    Này anh, Rượu Vang…

-    Sao nhóc?

-    Sao anh chơi với em vậy?

-    Lý do hả? Nhiều lắm…

-    Tại sao anh chơi với một đứa như em, chẳng có gì hay ho ngoài chỉ biết lang thang ngoài đường, ăn uống như rồng cuốn và lê la những chỗ rẻ tiền.

-    Vì anh thấy em đặc biệt, nhóc ạ.

-    Đặc biệt ư?

-    Uhm

-    Nói cho em biết đi…

-    Còn có một điều anh chưa nói với em, anh đã chú ý ngay từ lúc nhìn thấy em tát bốp vào lão yêu râu xanh trên xe bus ấy. Lúc đến hội thảo không ngờ lại gặp em ở tiệc buffet, đang định nói chuyện để làm quen với em, không ngờ bị em cho nguyên một cốc vang đỏ vào áo. – Tiếng Rượu Vang cười sảng khoái.

San nhìn Rượu Vang ngạc nhiên, hóa ra anh đã biết San trước đó chứ không phải chỉ vì cốc vang đỏ ở hội thảo. Và vì hôm đó lái xe của Rượu Vang lỡ đâm vào một người đi đường nên anh phải xuống xe . Do không bắt được taxi nên anh phải bắt xe bus để kịp giờ tổ chức hội thảo. San không ngờ mình đã bị anh “để ý” trước chứ không phải đơn thuần vì cốc vang.

-    Rất có ý chí khí nhóc ạ, nghĩ lại cái tát ấy anh vẫn thấy thương cho lão xấu xa ấy.

-    Haha, một cái đấy vẫn chưa đủ gì cả, nếu lão ta còn có gan đứng lại em đảm bảo hai bên mặt lão sẽ cân hơn. - San giơ tay lên biểu lộ sự tức giận khi nhắc lại.

-    Thường thì những cô gái bị như em thường chỉ biết im lặng thôi nhưng anh thấy lạ vì em đã thẳng tay trừng trị mà không hề do dự, chính điều đó làm cho em đặc biệt và gây chú ý với anh.

San coi như đó là một câu khen ngợi nhưng thật tình sau khi kể với lũ bạn câu chuyện trên xe bus, chúng nó đã dọa San đủ điều là nhỡ lão bệnh hoạn kia đánh lại hay trả thù thì làm sao. San cũng không biết từ đâu mà cô có đủ dũng khí để làm điều đó. Con người San là tổng thể của những mâu thuẫn, lúc mạnh mẽ, lúc yếu đuối và cả hàng trăm nghìn sự hỗn độn tạo nên một con người tên là San.

Mưa…!

Mưa rồi !

Cơn mưa đến thật nhanh và nặng hạt dần, xung quanh mọi người tìm chỗ trú mưa, người thì hối hả để về nhà, còn San và Rượu Vang đành đứng ở điểm chờ xe bus. Cơn mưa bất chợt quá, chẳng thấy có một dấu hiệu báo trước nào.

San trầm ngâm nhìn trời mưa, thỉnh thoảng những cơn mưa thế này làm cho San cảm giác khó chịu. Cô đứng tránh vào sâu bên trong để cho những hạt mưa rơi xuống không bắn tung tóe vào chân. San không thích mưa.

Những hạt mưa rơt xuống hòa với ánh đèn đêm loang loáng nước. Nhiều người đi dưới mưa không chút khó chịu, thậm chí còn thích thú bởi cái không khí oi nóng tự dưng có một cơn mưa làm dịu mát. Không khí đầy hơi nước mát mẻ dần lan tỏa. Rượu Vang cũng trầm ngâm nhìn mưa. Cả hai đứng bên nhau mà không nói với nhau một câu nào. Mãi thật lâu Rượu Vang mới mở lời trước.

-    Anh đoán em không thích mưa.

-    Uhm.

-    Anh cũng ghét nhưng chỉ một tý thôi, đôi lúc cần một cơn mưa mát lành thế này.

San không thích mưa. Ai biết San cũng thấy lạ khi San có cái thái độ rất lạ lùng mỗi khi những cơn mưa bất chợt đến. Mọi người thường không thích mưa vì đó là điều không may gặp phải nhưng với San, mặc dù chỉ bị vài giọt mưa bắn vào người, cô cũng giãy nảy dính phải nước sôi. Thật ra, cô đã từng rất thích mưa, nhưng….

Xe bus đến.

-  Về thôi anh, có xe rồi! - San kéo Rượu Vang cùng lên, cô chọn chỗ gần cửa sổ, trầm ngâm…

Lúc này Rượu Vang mới thấy thái độ kỳ lạ của San. Cô ít nói hẳn khi cơn mưa chợt đến. Anh không nói gì thêm nữa, có lẽ San cần một khoảng lặng. Rượu Vang cũng trầm ngâm nhìn qua cửa sổ, đường phố đêm loang loáng những ánh đèn trong mưa. Trên xe bus chỉ có khoảng hơn chục người, thỉnh thoảng gặp những ánh mắt lo âu vì cơn mưa bất chợt vẫn thôi không nặng hạt. Nhảy xuống xe bus giờ này chỉ còn cách dầm mưa hoặc phải tìm chỗ nào đó để trú.

-    Xe bus gần đến nhà em rồi.-  San quay ra bảo Rượu Vang.

-    Điểm xe bus gần nhà em không?

-    Cũng xa một tý thôi, không sao đâu.

-    Anh đưa em về.-  Rượu Vang lo âu.

-    Thôi, anh có ô đâu mà đưa em về, lại dầm mưa thêm nữa, một người là đủ rồi. Thôi em xuống điểm này đây. 

-    Ừ.

Xe bus dừng lại. Điểm xe bus vắng người chỉ có San xuống. Mưa rào ngày càng nặng hạt, bóng San đi dưới mưa một mình đơn lẻ…

“Kít” -  tiếng phanh xe bus. Có một người con trai xuống khỏi xe buýt.

-    San! Chờ anh.

Tiếng Rượu Vang gọi với theo San, nước mưa bắn tung tóe dưới chân.

San quay lại thấy Rượu Vang đang đuổi theo. Nước mưa chảy xuống mặt San và mặt Rượu Vang. Cả hai người ướt nhẹp, nước mưa xối xả.

-    Anh đưa em về!

Rượu Vang đi bên San mặc kệ cơn mưa đang rào rào rơi xuống.

Có hai con người đi dưới trời mưa tầm tã. Ánh đèn đêm loang loáng in bóng hai người, những hạt mưa rơi xuống tạo thành những bong bóng như đang nhảy múa.

Có hai cái bóng đi dưới mưa. Họ đi bên nhau để cảm thấy không đơn độc.

Mưa xối xả, mưa không ngừng.

- Anh đi không muốn em đi một mình, em không thích mưa mà!
 - Giọng Rượu Vang ấm áp.

 

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm?

ba-con-co-thai-voi-anh-ay-roi

Ba! Con Có Thai Với Anh Ấy Rồi

Tên truyện: Ba! Con có thai với anh ấy rồi! Tác giả: Hannah Riko Thể loại: Tình cảm Rating: K+ Tình trạng: đang viết. Cảnh báo: không! Hai tên “bợm bia” – Ba!- nó khó chịu nhăn nhó mặt mày gọi níu. Đã 30’ trôi qua kể từ khi nhận được cuộc gọi, chân mày nó

299407
nay-em-lam-co-dau-cua-anh-nhe

Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé!

 Truyện: Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé! Chương 1: Số là hôm nay gặp lại thằng bạn vàng các bác ạ. Đang chán vào bar tìm cạ lại gặp ngay nó đang ngồi một mình. Thế là hai thằng rủ nhau đi nhậu, đời thế mà lại vui. Đang ngồi chén chú chén

88239
do-ngoc-dung-lai-cho-anh

Đồ Ngốc, Đứng Lại Cho Anh!

   Nước mắt chẳng thể nào hóa giải nỗi đau   Cơn mưa đầu mùa không làm tan cơn khát   Có gì giống nhau giữa mưa và nước mắt   Hay thượng đế vô tình rơi nước mắt thành mưa -Nếu thế! thì anh cứ coi định mệnh của chúng ta là sai lầm

87883

Nụ hôn trong gió (P.cuối)-(Trọn bộ tiểu thuyết tình yêu lãng mạn-Nụ hôn trong gió)

   Dù không ngoảnh lại,   tôi vẫn biết Minh đang ôm chầm lấy bờ vai run rẩy của Vy.     Tôi đứng cạnh Hoàng Sơn, kẻ đã chứng kiến tôi bắt đầu tình yêu với Minh như thế nào. Và giờ, anh ta đang đứng nhìn chúng tôi kết thúc. Chẳng lẽ tôi

110814

Nụ hôn trong gió (P.5)-(Tiểu thuyết tình yêu lãng mạn,tình yêu đẹp)

    Thấy Hoàng Sơn ngồi với tôi,   cô ta lao vào giật tóc, cào cấu tôi không thương tiếc. Tôi hướng mắt lên sân khấu khi không khí bữa tiệc đã chuyển sang thứ âm nhạc nhẹ nhàng. Mọi thứ như lắng xuống,  không khí ồn ào đã thay vào đó là sự

110681